Cơm chiên bát bửu

Nếu chỉ nghe tên, hẳn nhiều người sẽ nghĩ cơm chiên bát bửu là một món ăn sang trọng.

Hai chữ "bát bửu" nghe như bước ra từ những bàn tiệc lớn. Nó gợi đến tám món quý hiếm, tám loại nguyên liệu đắt đỏ hay một công thức cầu kỳ được truyền lại từ những đầu bếp danh tiếng.

Ít nhất thì ngày nhỏ tôi cũng nghĩ như vậy.

Nhưng rồi tôi phát hiện ra rằng cơm chiên bát bửu của nhà mình chẳng hề giống những gì người ta tưởng tượng.

"Bát" ở đây không phải là tám thứ quý giá.

"Bát" đơn giản là nhiều thứ.

Là những gì còn sót lại trong bếp.

Là chút cà chua còn dang dở từ bữa trưa. Vài cọng đậu que. Nửa củ cà rốt. Một khúc lạp xưởng cắt còn thừa. Một cây xúc xích. Chút thịt vụn trong ngăn mát. Mấy cọng hành lá và một góc củ hành tây.

Tất cả được gom lại trong cùng một cái chảo.

Và thế là thành cơm chiên bát bửu.

Đó là món ăn đẳng cấp nhất của mấy anh em chúng tôi mỗi khi mẹ vắng nhà.

Không ai giao nhiệm vụ rõ ràng cả. Người vo gạo, người lấy rau, người thái xúc xích, người đứng cạnh chảo để nếm thử. Căn bếp vốn yên tĩnh bỗng trở nên nhộn nhịp như một công trường nhỏ.

Tiếng dao thớt lạch cạch.

Tiếng dầu sôi lép bép.

Tiếng cãi nhau xem nên cho thêm cà chua hay thêm hành.

Rồi cuối cùng, bất kể có tranh luận thế nào, tất cả vẫn được đổ chung vào một chảo.

Đó là luật bất thành văn của món cơm chiên bát bửu.

Có gì thì cho nấy.

Không cần đúng công thức.

Không cần đủ nguyên liệu.

Chỉ cần đủ người.

Điều thú vị là món cơm ấy cũng không giống kiểu cơm rang mà bây giờ người ta thường làm.

Nó không khô.

Nó không tơi từng hạt.

Nó không được rang đến mức săn lại hay cháy cạnh.

Ngược lại, cơm chiên bát bửu của tuổi thơ tôi luôn mềm và dẻo.

Nước từ cà chua, từ rau củ và từ những nguyên liệu khác tiết ra trong lúc xào khiến cơm giữ được độ ẩm. Mỗi muỗng cơm đều mang theo vị ngọt của rau củ, vị mặn của thịt, vị thơm của hành lá.

Nó gần như nằm ở đâu đó giữa cơm rang và cơm xào.

Không đúng chuẩn sách dạy nấu ăn.

Nhưng lại đúng chuẩn tuổi thơ.

Đến tận bây giờ tôi vẫn nhớ cảm giác ngồi quanh chiếc bàn nhỏ cùng anh em mình, vừa ăn vừa kể đủ thứ chuyện trên trời dưới đất. Khi ấy chúng tôi chẳng có nhiều tiền, cũng chẳng có những món ăn đắt đỏ. Nhưng kỳ lạ là chẳng ai cảm thấy mình thiếu thốn.

Có lẽ bởi vì món ăn ngon nhất không phải lúc nào cũng đến từ nguyên liệu ngon nhất.

Nó đến từ những người cùng ngồi ăn.

Thời gian trôi qua rất nhanh.

Những đứa trẻ ngày ấy giờ đều đã trưởng thành. Mỗi người có cuộc sống riêng, công việc riêng và những bận rộn riêng. Căn bếp ngày xưa không còn thường xuyên đông đủ như trước.

Nhưng thỉnh thoảng tôi vẫn làm món cơm chiên bát bửu.

Lần này không phải cho anh em mình nữa.

Mà cho con tôi.

Và đôi khi là cho chính tôi.

Tôi vẫn cắt cà rốt thành những hạt nhỏ. Vẫn gom những nguyên liệu còn lại trong tủ lạnh. Vẫn để cơm mềm mềm thay vì rang thật khô như nhiều công thức hiện đại.

Khi mùi thơm quen thuộc bốc lên từ chiếc chảo nóng, tôi nhận ra mình không chỉ đang nấu một món ăn.

Tôi đang nấu lại một phần tuổi thơ.

Một phần ký ức có tiếng cười của anh em.

Một phần tình yêu thương được thể hiện bằng những thứ rất giản dị.

Có những món ăn ngon vì công thức.

Có những món ăn ngon vì nguyên liệu.

Còn cơm chiên bát bửu thì ngon vì ký ức.

Và đó là thứ gia vị mà không một cửa hàng nào có thể bán được.